KỂ CHUYỆN BÁC HỒ THÁN 8-2026

Lượt xem:

Đọc bài viết

                                         MẪU CHUYỆN: DÙ PHẢI ĐỐT CHÁY CẢ DÃY TRƯỜNG SƠN

Kính thưa các đồng chí trong Chi bộ.

Khi những tiếng ve cuối hạ thưa dần, nhường chỗ cho làn gió heo may chớm lạnh của đầu thu, lòng mỗi người dân Việt Nam lại nhớ về một cột mốc chói lọi: Cuộc Cách mạng tháng Tám năm 1945. Và nhắc đến Tháng Tám lịch sử ấy, chúng ta không thể không nhớ đến hình ảnh vị Cha già kính yêu của dân tộc – Người đã chèo lái con thuyền cách mạng vượt qua thác ghềnh để cập bến bờ độc lập.

Hôm nay, tôi xin kể lại mẫu chuyện: Dù phải đốt cháy cả dãy Trường Sơn.

Vào những ngày cuối tháng 7, đầu tháng 8 năm 1945, không khí cách mạng trên cả nước ta đã sục sôi như nước vỡ bờ. Thời cơ ngàn năm có một để giành lại độc lập đang đến rất gần. Thế nhưng, ngay giữa thời khắc “nước sôi lửa bỏng” tại lán Nà Nưa (Tân Trào, Tuyên Quang), Bác Hồ lại ngã bệnh nặng.

Giữa rừng sâu thiếu thốn, Bác bị một trận sốt rét hành hạ. Người sốt cao miên man, lúc tỉnh lúc mê, cơ thể gầy rộc đi, cơm không ăn được, chỉ uống được vài thìa nước cháo loãng. Đồng chí Võ Nguyên Giáp khi ấy vô cùng lo lắng, đã xin phép được ở lại lán để đêm đêm tiện bề chăm sóc Bác.

Một đêm giữa tháng 8, căn lán nhỏ chìm trong bóng tối và sự tĩnh mịch của đại ngàn. Bác chợt tỉnh cơn sốt. Thấy đồng chí Võ Nguyên Giáp đang ngồi bên cạnh với gương mặt lo âu, Bác thấu hiểu tất cả. Người không một lời than vãn về nỗi đau thể xác của mình. Bác cố gượng sức ngồi dậy, ánh mắt ánh lên một tia sáng kỳ lạ. Người nhìn thẳng vào người học trò ưu tú của mình và nói bằng một giọng thào thào nhưng vô cùng kiên định: “Lúc này thời cơ thuận lợi đã tới, dù hy sinh tới đâu, dù phải đốt cháy cả dãy Trường Sơn cũng phải kiên quyết giành cho được độc lập!”

Lời nói ấy trong đêm tối như một luồng điện truyền đi ý chí sắt đá của một vị lãnh tụ. Đó không chỉ là quyết tâm của riêng Bác, mà là tiếng lòng, là khát vọng độc lập cháy bỏng của cả một dân tộc được nén chặt qua gần một thế kỷ nô lệ.

May mắn thay, sau đó nhờ một bài thuốc dân gian của đồng bào người Tày, Bác kịp thời hạ sốt. Người lại lao ngay vào công việc, chủ trì Đại hội Quốc dân và phát lệnh Tổng khởi nghĩa Tháng Tám thành công vang dội, khai sinh ra nước Việt Nam độc lập.

* Ý nghĩa câu chuyện

Mẩu chuyện giúp chúng ta hiểu rằng Bác Hồ luôn là tấm gương sáng đặt cái chung lên trên cái riêng. Giữa lúc bệnh nặng, Bác không nghĩ cho bản thân mà chỉ nghĩ về độc lập của dân tộc. Lời khẳng định “dù phải đốt cháy cả dãy Trường Sơn cũng phải kiên quyết giành cho được độc lập” thể hiện tinh thần “không có gì quý hơn độc lập, tự do”.

* Bài học kinh nghiệm

Qua câu chuyện, bản thân là giáo viên cần rèn luyện bản lĩnh vững vàng, không chùn bước trước khó khăn trong mọi công việc. Nhạy bén tiếp thu công nghệ thông tin, chuyển đổi số và đổi mới phương pháp dạy học theo Chương trình Giáo dục phổ thông. Mỗi giờ lên lớp đều tận tụy, hết lòng vì học sinh; không chỉ dạy chữ mà còn dạy làm người về ý chí, đạo đức và sự kiên trì để học sinh noi theo.

                                                                                                                         Người kể

 

Đặng Văn Đẩu